Đích Nữ Cuồng Huyết
CHƯƠNG 5
“Ngươi cũng biết ngươi là mệnh quan triều đình à?”
Ta tiến đến gần, dùng đầu gậy nâng cằm hắn lên.
“Ăn bám tới mức này, cũng là xưa nay chưa từng có người thứ hai rồi.”
“Cởi sạch sẽ cho ta, đến cả quần lót cũng đừng để lại.”
“Loại vải đó là của Vân Cẩm Phường, mỗi thước đáng giá ngàn vàng.”
“Để ngươi mặc, chỉ tổ phí của trời.”
7
Bùi Độ và lão phu nhân bị lột đến chỉ còn trung y, run rẩy ôm nhau, xung quanh là đám dân chúng xem trò vây kín một vòng.
Thể diện của Trấn Bắc Hầu phủ, hôm nay xem như mất sạch.
Đám gia đinh vào ra tấp nập, từng rương từng rương vàng bạc châu báu, cổ vật thư họa được khiêng ra, xếp ngay ngắn giữa sân.
“Tiểu thư, pho tượng Quan Âm bạch ngọc trong Đông Noãn Các không thấy.”
Quản gia cầm danh sách hồi môn đến báo.
Ánh mắt ta lạnh đi, nhìn sang lão phu nhân.
“Đó là thứ Thái hậu ban cho ta.”
“Bà bà, không lẽ bà mang đi cầm rồi?”
Ánh mắt lão phu nhân đảo loạn, ấp úng không nói nổi một câu.
“Lục.”
Ta lạnh giọng nói ra một chữ.
Không bao lâu sau, một gia đinh từ tiểu viện nơi Liễu Nhược Sương ở chạy ra, tay ôm lấy bức tượng Quan Âm.
Chỉ là, trên cổ tượng có một vết nứt lớn.
“Tìm thấy trong phòng Liễu cô nương, hình như từng bị ném vỡ, sau đó dùng keo dán lại.”
Ta nhìn tượng Quan Âm vỡ nát kia, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên.
“Kéo Liễu Nhược Sương ra đây cho ta!”
Chốc lát sau, Liễu Nhược Sương mặt quấn đầy băng gạc bị hai bà tử kéo ra.
Vừa thấy ta, nàng ta lập tức như phát cuồng gào lên:
“Tống Âm, ngươi hủy gương mặt ta, ta phải giết ngươi!”
“Người muốn giết ta nhiều lắm, ngươi tính là cái thá gì?”
Ta ném bức tượng Quan Âm xuống trước mặt nàng ta.
“Cái này cũng là do ngươi vô ý làm vỡ?”
Liễu Nhược Sương nhìn pho tượng, ánh mắt lóe lên vẻ chột dạ, nhưng nhanh chóng biến thành oán độc.
“Đúng, là ta làm vỡ đấy thì sao?”
“Biểu ca nói rồi, những thứ trong phủ đều là của huynh ấy, huynh ấy cho ta, thì chính là của ta.”
“Của ta thì ta muốn làm vỡ thế nào chẳng được!”
“Bốp!”
Bùi Độ đột nhiên nổi giận, tát thẳng một cái thật mạnh vào mặt Liễu Nhược Sương.
Cái tát ấy còn ác hơn cả ta hôm qua, khiến nàng ta bật máu khóe miệng, thấm đỏ cả lớp băng.
“Tiện nhân, câm miệng!”
Bùi Độ giờ thực sự sợ rồi, sợ ta thật sự phá nát Hầu phủ này.
Hắn “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta, chẳng màng thể diện, ôm chân ta gào khóc.
“Âm Âm, ta sai rồi, đều do tiện nhân kia quyến rũ ta!”
“Là ta hồ đồ, bị mỡ heo che mắt!”
“Xét tình nghĩa vợ chồng ba năm, tha cho ta một lần đi!”
“Tượng Quan Âm bạch ngọc, ta đền, ta bán hết gia sản cũng đền cho nàng!”
Nhìn thế tử gia kiêu căng ngạo mạn lúc trước giờ quỳ dưới chân ta như con chó, ta chỉ thấy ghê tởm.
“Đền? Ngươi lấy gì mà đền?”
“Lấy cái thân xác trống rỗng vì tửu sắc của ngươi, hay lấy cái danh thế tử vô dụng ấy?”
Ta một cước đá văng hắn.
“Bùi Độ, ta không thiếu tiền.”
“Ta thiếu là một cơn giận.”
“Đã là thứ hỏng trong phòng Liễu Nhược Sương, vậy thì để nàng ta đền.”
Ta nhìn Liễu Nhược Sương, ánh mắt dừng lại trên gương mặt quấn đầy băng vải kia.
“Ngươi không phải nói, thứ này là của ngươi sao?”
“Được, ta ban cho ngươi luôn.”
Ta nhặt lấy bức tượng Quan Âm, giơ cao lên.
“Đừng… đừng mà!”
Liễu Nhược Sương dường như nhận ra ta định làm gì, hoảng loạn gào thét.
Bức tượng Quan Âm bằng bạch ngọc giáng mạnh xuống đầu gối nàng ta.
Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên rõ mồn một, Liễu Nhược Sương rú lên thảm thiết, ôm chân lăn lộn dưới đất.
“Đây gọi là toái toái bình an.”
Ta phủi bụi trên tay, nhoẻn miệng cười.
Nụ cười ấy, dịu dàng như tiên nữ… nhưng mang theo mùi máu tanh lạnh thấu tim.
8
“Ngươi đã thích đập đồ, vậy ta khiến ngươi từ nay về sau không thể đứng dậy, chỉ có thể bò dưới đất mà nhìn người khác đi lại.”
“Điên rồi, ngươi là đồ điên…!”
Lão phu nhân nhìn thấy cảnh máu me đó, hai mắt lật trắng, tắt thở tại chỗ.
Bùi Độ ngã rạp dưới đất, đáy quần ướt đẫm, mùi khai xú uế xộc lên.
Hắn nhìn ta như nhìn một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.
“Tống Âm, ngươi sẽ gặp báo ứng…”
Hắn run rẩy lên tiếng nguyền rủa.
“Báo ứng?”
Ta bước tới trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống.
“Bùi Độ, ngươi nhầm rồi.”
“Ta chính là báo ứng của các ngươi.”
“Phải rồi, quên nói với ngươi một chuyện.”
Ta cúi người xuống, ghé vào tai hắn thì thầm:
“Hôm qua ta nói ngươi không thể sinh con, thật ra là nói dối đấy.”