KHÔNG LÀM THIẾP, KHÔNG LÀM THÊ
Chương 7
7.
Chiếc xe bò cũng coi như tận dụng được, chở về Ngọc Thao và mẹ chồng.
Mẹ chồng bị trúng phong. Hầu gia không có tiền mời đại phu, chỉ đổ cho bà hai bát nước nóng. Tỉnh dậy thì miệng méo, mắt lệch, nửa người bất toại.
Sau khi Hầu gia về, hắn nổi giận đùng đùng định tìm ta, nhưng vì tiểu viện của ta nằm sát nhà huyện lệnh, hắn không dám phá cửa, chỉ có thể ngày đêm lảng vảng quanh đó.
Văn Quân bị ta nhốt trong nhà, chán đến mức ngồi đếm kiến nơi góc tường. Ta biết Hầu gia chưa từng có chút tình thân nào với con cái, ta không dám đánh cược. Ta đang đợi thời cơ.
Tứ hoàng tử không phải kẻ dễ chịu thiệt. Hành tung bị tiết lộ là tội lớn bằng trời. Hắn buộc phải chuyển địa điểm, thời gian hồi kinh cũng vì vậy mà bị trì hoãn. Hắn không có ký ức của kiếp trước, chỉ biết rằng tiên đế đang hấp hối, mà hắn thì vẫn đang ở nơi xa vạn dặm, lòng sao không nôn nóng? Đối với kẻ cản đường hắn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Hắn nuốt không trôi cục tức này.
Ta kiên nhẫn đợi hơn chục ngày, cuối cùng, tiểu khất cái bên đường báo: Người đàn ông sống trong căn chòi cỏ đầu cầu hôm nay bị ai đó đánh trọng thương, sáng sớm đã bị người khiêng về.
Không lệch khỏi dự đoán. Hai ngày trước, Tứ hoàng tử đã gặp lại cấm vệ, bắt đầu lên đường hồi kinh. Hắn không muốn công khai dính dáng đến tội thần, nên chỉ có thể âm thầm báo thù.
8.
Ta vừa vào cửa, bên trong đã vang lên tiếng kêu khóc thê thảm.
Dung Khanh và Sơ Hồng sụt sùi nức nở. Mẹ chồng thì ú ớ gào rú. Ngọc Duệ gào đến khàn giọng vì đói. Một mảnh hỗn loạn.
“Ồ, có chuyện gì vậy đây?” Ta vừa bước vào, mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt.
Ta bịt mũi, lần theo mùi, phát hiện mẹ chồng nằm trên giường gỗ, đầy mình dơ bẩn. Mảnh vải thô trải trên giường bị lót xuống dưới bà ta, mùi thối xộc lên từng đợt.
“Ồ, chẳng phải lão thái quân Hầu phủ đấy sao? Khi nào thì thê thảm đến mức nằm giữa bãi phân thế này rồi?” Ta dùng khăn tay che mũi, cười khẽ.
Mẹ chồng nhìn ta, ánh mắt oán độc, phát ra tiếng rên rỉ, nước miếng chảy ròng bên mép, chẳng ai lau cho bà.
Dù vậy, trong phòng này, bà ta vẫn còn may. Hầu gia mình trần nằm thoi thóp trên đống rơm rạ, mặt xám như giấy vàng, hai chân vặn vẹo không cử động nổi.
Ngọc Thao nằm luôn trên nền đất lạnh, hơi thở khò khè phát ra từ lồng ngực.
Dung Khanh co ro trong góc, mặt đờ đẫn. Đến khi bị Hầu gia ném đá trúng mới sực tỉnh, vội vàng dùng tay áo lau nước miếng cho mẹ chồng.
Lúc này, Hầu gia mới ngẩng lên nhìn ta:
“Đứa ngu mà ngươi sinh ra, không biết nghe tin ở đâu, hại cả nhà ta. Là mẹ nó, ngươi phải chịu tội thay.”
Ta nhướng mày. Mười mấy năm làm vợ hắn, ta quá hiểu lòng dạ hắn — ý hắn không phải đang suy tính, mà là đã sắp xếp xong xuôi. Hắn muốn bán ta.
Bây giờ hắn cần tiền nhất. Dung Khanh là cháu gái bên mẹ của bà mẹ chồng, khi bà còn sống, hắn chưa dám động. Lựa chọn chỉ còn ta và Sơ Hồng. Mà xem ra, hắn chọn ta.
Hầu gia vừa độc vừa ngu. Có thể làm quan cũng chỉ vì đầu thai đúng chỗ. Đó cũng là lý do ta nhất định phải lấy được hòa ly thư từ sớm — ta biết hắn sẽ không chịu dễ dàng buông tha.
Hắn thở dốc rồi nói:
“Thôn Hạ Hà có hai huynh đệ họ Lâm đang tìm chung vợ, ngươi đi đi, coi như chuộc tội thay Ngọc Thao.”
Nói đoạn, ngừng một chút rồi tiếp:
“Ngươi đi, ta sẽ không viết thư hưu, cũng không truy cứu chuyện ngươi bỏ nhà.”
Ta suýt bật cười.
Lần đầu tiên ta thấy vui vì trước đây quá xem trọng nhà chồng, đến mức ai cũng tưởng chỉ cần một tờ hưu thư là có thể khuất phục ta. Nếu không, với bản tính độc ác của hắn, ta tuyệt đối không thể thoát thân dễ dàng thế.
Ta rút tờ hòa ly thư, giơ lên trước mặt hắn:
“Mẹ ngươi đã thay con trai hòa ly với ta rồi. Ta và cái nhà này, không còn dây dưa gì nữa.”
Hầu gia trừng lớn mắt, không thể tin nổi:
“Không thể nào!” Hắn quay sang Dung Khanh: “Chuyện gì thế này?”
Biến cố xảy ra lúc mẹ chồng bị liệt, Dung Khanh và Sơ Hồng đương nhiên không dám nói, nên Hầu gia không biết cũng dễ hiểu.
Dung Khanh lắp bắp:
“Mẹ… mẹ từng xích mích với phu nhân… nên… đã viết hòa ly…”
Hầu gia trầm mặc một lúc, rồi nói:
“Ta sẽ không truy cứu chuyện ngươi đánh mẹ, coi như chưa xảy ra. Ngươi cũng không muốn phụ thân mình biết chuyện, để rồi trở thành nỗi nhục nhà mẹ đẻ đâu nhỉ.”
Hắn lại nặn ra nụ cười giả tạo:
“Tình cảnh hôm nay là do tất cả chúng ta cùng tạo thành. Ta không chê ngươi dơ bẩn đâu.”
Ta không nói gì, nhìn về góc phòng, nơi chất đống đệm bẩn thay ra của mẹ chồng, còn chưa giặt. Ta nhấc lên, ném thẳng vào mặt hắn, sau đó giẫm mạnh lên đôi chân biến dạng kia, nghiền tới nghiền lui.
Hầu gia gào lên thảm thiết, chẳng còn ra tiếng người. Ta lấy cây gậy, nhét miếng đệm bẩn vào miệng hắn. Tiếng kêu chỉ còn là tiếng ú ớ.
“Cái miệng không nói được lời người, thì dùng vào chuyện khác đi.” Ta thầm thì.
Ta yên tâm giơ gậy lên, đánh một cái, rồi lại một cái… đến mười cái, đến khi tay mỏi rã.
Dung Khanh co rúm trong góc, run lẩy bẩy, không dám lại gần.
Ta bước ra ngoài, đầu óc nhẹ bẫng — oán khí hai đời, cuối cùng cũng thoát ra.