MẬT KHẨU LÀ NGÀY ANH Đ- ÁNH TÔI
CHƯƠNG 3
Tôi cứ nghĩ đó là sự phản kháng trong im lặng của cô ấy, một kiểu chống đối yếu ớt và tiêu cực.
Nhưng điều đó lại càng khơi dậy trong tôi ham muốn chinh phục mạnh hơn.
Tôi càng lúc càng sai khiến cô ấy, coi cô như một người giúp việc miễn phí.
“Cao Triết, anh đừng vứt bừa tất ra nữa!” – trước đây cô ấy sẽ nói vậy.
Còn bây giờ, cô chỉ lặng lẽ nhặt lên, ném vào máy giặt.
“Cao Triết, anh lại uống nhiều thế!” – trước kia cô sẽ trách móc đầy lo lắng.
Còn bây giờ, nửa đêm tôi say khướt trở về, cô chỉ đưa cho tôi một cốc nước, rồi không nói một lời dọn dẹp bãi nôn của tôi.
Tôi tin chắc rằng sớm muộn gì cô cũng không chịu nổi.
Cô sẽ khóc, sẽ làm ầm lên, sẽ ôm lấy chân tôi, cầu xin tôi tha thứ, cầu xin tôi đưa cô về nhà mẹ đẻ.
Tôi vẫn luôn chờ ngày đó.
Tôi chờ suốt mười hai năm.
Nhưng thứ tôi chờ được lại là trong bệnh viện, câu nói lạnh lẽo: “Chúng ta huề nhau rồi.”
04
Khi tôi cho rằng cô ấy đã hoàn toàn cam chịu, trở thành một cái xác không hồn, thì ở nơi tôi không nhìn thấy, cô lặng lẽ bắt đầu cuộc đời mới của mình.
Khoảng năm thứ ba sau khi cưới.
Tôi phát hiện cô bắt đầu đọc những cuốn sách mà tôi hoàn toàn không hứng thú.
Nào là “Con đường tự do tài chính”, “Thực vụ luật công ty”, còn có cả một đống sách về đầu tư quản lý tài chính.
Có lần tôi tắm xong bước ra, thấy cô ngồi trước bàn học, đeo kính, chăm chú ghi chép.
Tôi giật phắt quyển sách trên tay cô, lật qua lật lại với vẻ khinh miệt.
“Sao hả, định học để quản tiền của tôi à?”
“Cái đầu của cô mà đọc hiểu nổi sao?”
Cô không để ý lời chế giễu của tôi, chỉ bình thản lấy lại quyển sách từ tay tôi, khép lại rồi cất vào ngăn kéo.
Từ đó về sau, tôi phát hiện đêm nào phòng cô cũng còn sáng đèn rất khuya.
Có lần nửa đêm mẹ tôi dậy đi vệ sinh bắt gặp, hôm sau liền mỉa mai ngay trên bàn ăn.
“Phụ nữ bây giờ đúng là chẳng ra thể thống gì.”
“Một người đàn bà đã có chồng mà đêm nào cũng không ngủ, suốt ngày dán mắt vào máy tính, ai biết đang tán gẫu với thằng đàn ông hoang nào!”
Lời bà nói rất khó nghe, nhưng ánh mắt lại luôn liếc về phía Hứa Niệm.
Tôi cảm thấy mất mặt, lửa giận bốc lên.
Tối hôm đó, tôi cố tình đợi đến khuya, rồi đột ngột đẩy cửa phòng làm việc.
Quả nhiên Hứa Niệm đang ngồi trước máy tính, trên màn hình là những màu sắc sặc sỡ, trông như trang web cửa hàng online.
Tôi lao tới, nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Niệm An Hoa Phường.”
Một cửa hàng hoa trực tuyến, giao diện còn khá tinh tế, bên dưới có không ít đơn hàng đã giao dịch.
Cơn giận của tôi tìm được chỗ trút.
“Hứa Niệm! Cô giỏi thật đấy!”
“Mặt mũi của tôi bị cô làm cho mất sạch rồi!”
“Cô là người nhà của một lãnh đạo cấp trung doanh nghiệp nhà nước mà không ở nhà lo nội trợ, lại đi mở cái cửa hàng rách bán hoa? Cô không thấy mất mặt à?”
“Tôi thiếu cô ăn hay thiếu cô mặc? Mà cô phải tự hạ thấp mình thế này!”
Tôi nghĩ cô sẽ lại im lặng như mọi khi.
Nhưng lần này, cô xoay ghế lại, đối diện tôi, chậm rãi lên tiếng.
“Đây là việc của tôi.”
Giọng cô không lớn, nhưng rõ ràng đến lạ.
Sự bình tĩnh của cô giống như đổ thêm dầu vào lửa của tôi.
“Việc của cô? Cô là vợ tôi, việc của cô cũng là việc của tôi! Tôi nói cho cô biết, lập tức đóng cái cửa hàng rách này lại cho tôi! Nếu không tôi đập nát cái máy tính rách của cô!”
Tôi chỉ vào máy tính của cô, lớn tiếng đe dọa.
Cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh như băng, giống hệt đêm giao thừa mười hai năm trước.
“Anh thử xem.”
Tôi lại bị khí thế của ba chữ ấy làm cho khựng lại.
Tôi nhìn thấy trong mắt cô sự lạnh lẽo và dứt khoát không hề che giấu, bàn tay tôi đưa ra giữa không trung bỗng cứng đờ lại.
Cuối cùng, tôi chỉ mạnh miệng mắng một câu “không thể nói lý”, rồi đập cửa bỏ đi.
Từ đó về sau, tôi coi “sự nghiệp” của cô như một trò cười.
Tôi thường xuyên trên bàn nhậu với bạn bè, thao thao bất tuyệt trêu chọc cô.
“Vợ tôi dạo này mê làm bà chủ lắm, mở một shop online bán hoa.”
“Ôi, phụ nữ mà, toàn bày vẽ linh tinh, kệ cô ấy đi, coi như tìm cho cô ấy việc gì đó làm, đỡ suốt ngày ở nhà suy nghĩ vớ vẩn.”
Bạn bè đều cười hùa theo, khen tôi rộng lượng, biết chiều vợ.
Tôi tận hưởng những lời tâng bốc giả tạo ấy, hoàn toàn không nhận ra rằng người phụ nữ bị tôi xem như trò cười kia, đang dùng cái gọi là “bày vẽ linh tinh” của mình, từng chút một xây nên một thế giới hoàn toàn không thuộc về tôi.
Một vương quốc mà tôi vĩnh viễn không thể đặt chân tới, cũng không bao giờ với tới được.
05
Bước ngoặt thực sự xảy ra vào năm thứ tám sau khi kết hôn.
Hôm đó, tôi đang họp ở cơ quan thì nhận được điện thoại của mẹ vợ.
Vừa nhấc máy lên, tôi đã nghe tiếng bà khóc nức nở.
“Cao Triết… ba con… ba con không ổn rồi…”
“Xuất huyết não đột ngột, đang cấp cứu trong bệnh viện… bác sĩ nói, có thể…”
Đầu tôi ong lên một tiếng.