Đọc truyện online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

MẬT KHẨU LÀ NGÀY ANH Đ- ÁNH TÔI

CHƯƠNG 6

30/01/2026 15:37

“Từ cửa hàng nhỏ online đến chuỗi thương hiệu toàn quốc – Niệm An định nghĩa lại thẩm mỹ hoa cao cấp nhẹ nhàng”

“Phỏng vấn nhà sáng lập ‘Niệm An’ – Hứa Niệm: Sức mạnh của phụ nữ đến từ việc tự tạo dựng chính mình”

“‘Niệm An Hoa Phường’ hoàn tất vòng gọi vốn Series B, định giá vượt trăm triệu”

Tôi run rẩy nhấn vào một bài phỏng vấn trên chuyên trang tài chính.

Trong bức ảnh, Hứa Niệm mặc trang phục công sở chỉnh tề, ngồi trong văn phòng sáng sủa, đầy tự tin, bình thản, nói chuyện mạch lạc.

Phía sau lưng cô là cả một bức tường đầy cúp và giấy chứng nhận danh dự.

Bài viết ghi rằng, thương hiệu cửa hàng hoa “Niệm An” của cô ấy hiện đã có hàng chục chi nhánh trực thuộc tại các thành phố hạng nhất và hạng nhất mới trên toàn quốc, là đại diện tiêu biểu trong lĩnh vực hoa nghệ thuật cao cấp tại Trung Quốc.

Cái “shop online rách nát” mà tôi từng chế giễu, cái “bày vẽ linh tinh” ấy, lại là một tầm cao mà tôi mãi mãi không thể với tới.

Cái công ty nhỏ bé mà tôi luôn tự hào, so với thương hiệu được định giá hơn trăm triệu của cô ấy, nhỏ bé chẳng khác gì hạt bụi.

Lúc này tôi mới biết, từng đồng tiền cô bỏ ra cho cha mẹ tôi, tiền giúp em trai tôi mua nhà, tất cả đều là tiền cô tự kiếm được.

Số tiền ấy, đã xây nên một vương quốc thương mại rực rỡ hoàn toàn thuộc về riêng cô.

Còn tôi, không biết gì cả.

Tôi thậm chí còn ngây thơ nghĩ rằng, là tôi đang nuôi cô ấy, là tôi đang gánh vác cho cô một bầu trời.

Tôi tắt trang tin tức, vẫn chưa cam lòng, bèn gọi cho một người bạn chung của chúng tôi.

Người bạn đó làm nghề đầu tư.

Điện thoại vừa kết nối, tôi còn chưa kịp lên tiếng, đối phương đã nói trước:

“Lão Cao, cuối cùng cũng liên lạc được rồi! Anh sao rồi? Tôi nghe nói anh nhập viện rồi.”

“Chị dâu… à không, Hứa Niệm, cô ấy có nói với tôi.”

Tim tôi trùng xuống: “Cô ấy nói gì với anh?”

“Cô ấy bảo công ty anh có chút vấn đề, có thể cần hỗ trợ. Nhưng cô ấy cũng nói rồi, cô ấy sẽ xử lý ổn thỏa.”

Người bạn dừng một chút, giọng mang theo vài phần cảm khái.

“Lão Cao à, anh đúng là sống trong phúc mà không biết hưởng đấy!”

“Hứa Niệm trong giới chúng ta từ lâu đã là ‘nữ thần đầu tư’ được công nhận rồi!”

“Cô ấy mắt nhìn sắc bén, hành động dứt khoát, mấy dự án lớn đều do cô ấy dẫn đầu, bọn tôi chỉ đi theo sau mà cũng ăn nên làm ra!”

“Chúng tôi còn tưởng anh âm thầm đứng sau hỗ trợ chị dâu khởi nghiệp đấy chứ! Giữ bí mật giỏi thật đấy!”

Tôi nghe tiếng bận trong điện thoại, trong lòng chỉ cảm thấy mình giống một trò cười hoàn toàn, một kẻ nực cười đến tột cùng.

Tôi cứ tưởng rằng mình đang gánh vác cho cô ấy một bầu trời.

Cuối cùng mới biết, chính tôi mới là con ếch sống trong đáy giếng, cứ tưởng trời chỉ to bằng miệng giếng.

Chính tôi mới là đống đổ nát duy nhất trong thế giới rực rỡ ánh hào quang của cô ấy – thứ cần được dọn sạch.

08

Tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Nỗi đau thể xác, sự sụp đổ của sự nghiệp, và cú sốc tinh thần mà Hứa Niệm mang lại khiến tôi trở thành một phế nhân.

Tôi nằm tê liệt trên giường bệnh, như một cái xác không hồn.

Vài ngày sau, mẹ tôi về nhà lấy quần áo thay cho tôi.

Tôi bảo bà tiện thể mang đến chiếc hộp gỗ có khóa ở ngăn dưới cùng tủ đầu giường.

Đó là nơi tôi cất giữ một số giấy tờ quan trọng và những vật dụng cũ.

Hộp được mang đến, ngoài mấy bản hợp đồng cũ, bên trong còn có một quyển nhật ký cũng khóa kín mà tôi chưa từng thấy.

Vỏ ngoài màu hồng, rất nữ tính, in hình một chú gấu nhỏ.

Tôi nhận ra đó là quyển sổ Hứa Niệm dùng hồi mới cưới.

Tôi không biết sao nó lại xuất hiện trong hộp của tôi.

Một sự tò mò mãnh liệt trỗi dậy trong tôi.

Tôi tìm một con dao gọt trái cây, rạch theo rãnh khóa, thô bạo cạy tung ổ khóa đồng nhỏ đó.

Tôi mở trang đầu tiên.

Nét chữ mềm mại hiện rõ trước mắt.

Ngày tháng là ngày hôm sau khi tôi đánh cô ấy.

【Ngày 23 tháng 1 năm 2012, mùng Một Tết.】

【Mặt rất đau, nhưng tim còn đau hơn. Anh ấy nói, phụ nữ phải dạy dỗ. Mẹ anh ấy khen anh ấy có dáng đàn ông. Thì ra, tình yêu là thứ có thể biến mất… không, có lẽ nó chưa từng tồn tại.】

【Hôm nay, tôi từ chối về nhà mẹ đẻ. Tôi không thể để họ nhìn thấy vết thương trên mặt tôi, càng không thể để họ biết, con gái họ đã lấy phải loại người gì. Tôi thật là bất hiếu.】

【Ngày 14 tháng 2 năm 2012, lễ Tình Nhân.】

【Anh ấy không tặng quà, thậm chí không có lấy một câu chúc. Anh đi uống rượu với bạn. Tôi một mình đến bệnh viện, khám cấp cứu bốn lần, lấy bốn giấy chứng nhận thương tích vùng mặt. Bác sĩ hỏi tôi bị sao, tôi nói là tự té. Tôi giữ lại tất cả hóa đơn. Một cái tát một đồng, tổng cộng bốn đồng. Tôi phải ghi nhớ.】

【Ngày 20 tháng 5 năm 2015】

【Tôi bắt đầu đọc sách – về pháp luật, tài chính, đầu tư. Tôi phải kiếm tiền. Tôi không thể sống phụ thuộc vào anh ta nữa. Tiền không mua được tình yêu, nhưng có thể mua được lòng tự trọng và sự tự do.】

【Ngày 8 tháng 3 năm 2016】

【“Niệm An Hoa Phường” của tôi chính thức khai trương. Đơn hàng đầu tiên: 38 tệ. Buổi tối, tôi dùng số tiền kiếm được để xuống quán ăn dưới nhà mua thêm một cái đùi gà. Ngon thật.】