NỘI DUNG TRUYỆN
Tôi sinh ra đã là độc mồm, hễ chúc ai mạnh khỏe là người đó gặp tai ương.
Năm năm tuổi, tôi chúc anh trai gãy chân.
Tám tuổi, tôi chúc ông bố ngoại tình của mình làm việc đến chết.
Đến năm tôi mười sáu tuổi, vào đúng đêm Giao thừa, tôi nói mấy lời chúc phúc khiến cả bàn ăn nhập viện.
Mẹ tôi thu dọn hành lý, đưa tôi sang nước ngoài, một đi là mười năm.
Cho đến vừa rồi, tôi mở WeChat định gửi lì xì đầu năm cho cả nhóm.
Không ngờ lại thấy chị dâu vừa sinh xong gửi liền mười video vào nhóm.
“Mẹ tôi tặng cháu trai khóa vàng, vòng tay vàng, còn bà thì đưa cái lì xì 888, coi tôi là ăn mày chắc?”
Trong video, chị dâu Chu Nhiễm hất đổ đĩa bánh chẻo mẹ tôi gói xuống sàn.
Chỉ vào mũi mẹ tôi mắng: “Chúng tôi hiếu thảo hầu hạ bà, bà lại chuyển 88 ngàn cho em gái ruột, đến tiền lì xì cho cháu cũng không nỡ cho đầy đủ?”
Nhìn dáng vẻ tủi thân của mẹ khi bị đuổi ra khỏi nhà vào đêm Giao thừa, tôi vừa giận vừa buồn cười.
Toàn bộ tiền tiết kiệm của bà đều đổ vào việc khởi nghiệp của anh trai tôi, còn lại 88 ngàn là tiền học ba năm của tôi.
Xem ra tôi đi quá lâu rồi.
Chiến tích độc miệng khiến ai nấy kinh hồn bạt vía đã bị lãng quên.
Tôi lập tức mở điện thoại, đặt vé chuyến bay sớm nhất về nước.
Năm năm tuổi, tôi chúc anh trai gãy chân.
Tám tuổi, tôi chúc ông bố ngoại tình của mình làm việc đến chết.
Đến năm tôi mười sáu tuổi, vào đúng đêm Giao thừa, tôi nói mấy lời chúc phúc khiến cả bàn ăn nhập viện.
Mẹ tôi thu dọn hành lý, đưa tôi sang nước ngoài, một đi là mười năm.
Cho đến vừa rồi, tôi mở WeChat định gửi lì xì đầu năm cho cả nhóm.
Không ngờ lại thấy chị dâu vừa sinh xong gửi liền mười video vào nhóm.
“Mẹ tôi tặng cháu trai khóa vàng, vòng tay vàng, còn bà thì đưa cái lì xì 888, coi tôi là ăn mày chắc?”
Trong video, chị dâu Chu Nhiễm hất đổ đĩa bánh chẻo mẹ tôi gói xuống sàn.
Chỉ vào mũi mẹ tôi mắng: “Chúng tôi hiếu thảo hầu hạ bà, bà lại chuyển 88 ngàn cho em gái ruột, đến tiền lì xì cho cháu cũng không nỡ cho đầy đủ?”
Nhìn dáng vẻ tủi thân của mẹ khi bị đuổi ra khỏi nhà vào đêm Giao thừa, tôi vừa giận vừa buồn cười.
Toàn bộ tiền tiết kiệm của bà đều đổ vào việc khởi nghiệp của anh trai tôi, còn lại 88 ngàn là tiền học ba năm của tôi.
Xem ra tôi đi quá lâu rồi.
Chiến tích độc miệng khiến ai nấy kinh hồn bạt vía đã bị lãng quên.
Tôi lập tức mở điện thoại, đặt vé chuyến bay sớm nhất về nước.