Một Triệu Dòng Code Không Đổi Được Một Lần Tăng Lương
CHƯƠNG 4
5
Hai tuần sau khi nghỉ việc, tôi nhận được lời mời phỏng vấn từ ba công ty.
Công ty thứ nhất, mức lương cao hơn chỗ cũ bốn mươi phần trăm.
Công ty thứ hai, năm mươi phần trăm.
Công ty thứ ba, tăng gấp đôi.
Tôi chọn công ty thứ ba.
Trước khi vào làm, tôi có một tháng trống, định sẽ nghỉ ngơi cho tử tế.
Nhưng tin nhắn từ Tiểu Lâm thì vẫn tới liên tục.
“Chị Chu, hôm nay hệ thống lại sập rồi.”
“Chị Chu, khách hàng than phiền, nói dữ liệu sai.”
“Chị Chu, giám đốc Trương họp mắng um lên, nói ai làm sai người đó chịu.”
Tôi trả lời: “Liên quan gì đến chị?”
Cô ấy gửi một icon đang khóc.
“Liên quan đến chị đấy, vì lỗi đều nằm ở module trước kia chị phụ trách. Vương Hạo làm không nổi, anh Lý cũng không làm nổi. Giám đốc bắt cả nhóm tăng ca kiểm tra lỗi, mà bọn em tra hoài không ra.”
Tôi nói: “Trong tài liệu có hướng dẫn quy trình kiểm tra.”
“Bọn em có xem, mà không hiểu nổi.”
Tôi không trả lời nữa.
Một lúc sau, cô ấy lại nhắn:
“Chị Chu, giám đốc Trương bảo em hỏi chị có thể quay lại làm cố vấn không? Tính tiền theo giờ.”
Tôi bật cười.
“Hỏi giá bao nhiêu một giờ?”
“Ông ấy nói… hai trăm.”
Hai trăm.
Tôi từng tăng ca ba mươi sáu tiếng, mà đến bữa sáng cũng không ai mời.
Giờ trả hai trăm một giờ, muốn mời tôi quay lại?
Tôi trả lời: “Xin lỗi, chị có công việc mới rồi.”
Rồi bật chế độ im lặng.
Sang tuần thứ ba, mọi thứ bắt đầu trở nên thú vị hơn.
Tiểu Lâm nhắn: “Chị Chu, chị không biết đâu, nhóm giờ loạn như nồi canh.”
Tôi hỏi: “Sao thế?”
“Khách hàng giục dữ lắm, bảo dữ liệu suốt ngày lỗi. Giám đốc Trương qua gặp khách, bị mắng tơi bời. Về đến công ty, gọi Vương Hạo với anh Lý vào phòng, đóng cửa mắng một tiếng đồng hồ.”
“Rồi sao?”
“Vương Hạo nói không làm nổi, xin chuyển sang bộ phận khác. Anh Lý thì bảo anh ấy vốn làm front-end, không nên phụ trách module đó. Hai người cứ đùn đẩy qua lại, chẳng ai chịu nhận trách nhiệm.”
Tôi hỏi: “Giám đốc Trương nói sao?”
“Ổng bảo: ‘Mấy cậu vô đây là để làm việc, không làm được thì cuốn gói!’”
Tôi bật cười.
Lúc tuyển người, ông ấy mạnh miệng tuyên bố: “Đào tạo hai tuần là làm được.”
Giờ thì sao?
“Chị Chu,” Tiểu Lâm lại nhắn thêm một câu, “em nói nhỏ chị nghe chuyện này.”
“Chuyện gì?”
“Nghe nói cấp trên đang điều tra giám đốc Trương. Bảo ông ấy quyết định tối ưu sai. Lẽ ra phải giữ người nắm vai trò cốt lõi, cắt mấy vị trí bên lề. Mà ông ta làm ngược lại, giữ người ngoài rìa, đuổi mất người cốt lõi.”
Tôi không trả lời.
Nhân sự cốt lõi?
Hồi đó họ nói gì?
“Khả năng thay thế quá cao.”
“Tuyển đại người, đào tạo hai tuần là làm được.”
Giờ thì sao?
Hai tuần rồi.
Có làm được không?
6
Tuần thứ tư, giám đốc Trương đích thân gọi điện cho tôi.
Tôi nhìn tên ông ta hiện trên màn hình, do dự vài giây rồi vẫn bắt máy.
“Tiểu Chu à!”
Giọng ông ta bất ngờ thân thiện khác thường.
“Giám đốc Trương.” Tôi đáp lại với giọng điệu bình thản.
“Tiểu Chu, dạo này em đang làm gì đó?”
“Nghỉ ngơi.”
“Ồ ồ, nghỉ ngơi tốt, nghỉ ngơi tốt.” Ông ta cười gượng hai tiếng. “Tiểu Chu à, anh có chuyện muốn nhờ.”
“Anh nói đi.”
“Thế này, sau khi em nghỉ, cái module kia gặp chút trục trặc. Vương Hạo tụi nó xử lý không xong, anh nghĩ, em là người hiểu rõ nhất phần đó, có thể quay lại giúp một chút không?”
Tôi nói: “Giám đốc Trương, em đã nghỉ việc rồi.”
“Anh biết, anh biết. Không phải bắt em quay lại làm chính thức, chỉ là… làm cố vấn, hướng dẫn từ xa. Bên anh trả phí, tính theo giờ.”
“Bao nhiêu một giờ?”
“Năm trăm, em thấy sao?”
Từ hai trăm giờ đã tăng lên năm trăm.
Tôi bật cười.
“Giám đốc Trương, xin lỗi, em đã tìm được công việc mới rồi. Tuần sau bắt đầu đi làm.”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.
“Tiểu Chu, khoan hãy quyết định vội. Công việc mới lương bao nhiêu? Bên anh có thể thương lượng.”
“Gấp đôi.”
“……”
“Còn gì khác không, giám đốc?”
“Tiểu Chu, nghe anh nói đã—”
“Nếu không còn gì, em cúp máy nhé. Chúc anh công việc thuận lợi.”
Tôi cúp máy.
Rồi đưa số ông ta vào danh sách chặn.
Hai ngày sau, HR gọi cho tôi.
Chính là người từng thông báo tôi “bị tối ưu”.
“Chị Chu, chị tiện nói chuyện vài phút chứ?”
Tôi nói: “Cô nói đi.”
“Thế này, giám đốc Trương bảo tôi hỏi mức lương công việc mới của chị là bao nhiêu. Nếu chị đồng ý quay lại, công ty sẽ match mức đó.”
“Gấp đôi.”
“Ồ…” Cô ta khựng lại, “mức đó hơi cao, em cần xin phê duyệt từ cấp trên—”
“Không cần xin gì cả.” Tôi cắt lời. “Tôi không quay lại đâu.”
“Chị Chu, chị cân nhắc thêm một chút—”
“Không còn gì để cân nhắc.” Tôi nói. “Lúc trước các người bảo tôi ‘khả năng thay thế quá cao’, giờ lại muốn gọi tôi quay lại là sao?”
Cô ta im lặng.
“Lúc quyết định sa thải tôi, có ai nghĩ đến hậu quả không?”
Vẫn không tiếng đáp.
“Giờ hậu quả đến rồi, mới nhớ tới tôi à? Muộn rồi.”
Tôi cúp máy.
Rồi chặn luôn số cô ta.