Đọc truyện online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Ngày Chồng Tôi Lên Phó Tổng, Tôi Ly Hôn

CHƯƠNG 6

30/01/2026 16:04

“Nếu anh không ký — vậy thì gặp nhau ở tòa.”

“Ghi âm, ảnh chụp, sao kê chuyển khoản, tôi đều có đủ.”

“Đến lúc đó, anh không chỉ tay trắng rời đi, mà còn phải mang tiếng là bên có lỗi.”

“Cái ghế phó tổng của anh, liệu giữ được mấy ngày nữa?”

Cơ mặt Trình Viễn giật giật.

Anh ta nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận, tay nắm chặt rồi lại buông, buông rồi lại nắm.

Một phút.

Hai phút.

Năm phút.

Cuối cùng, anh ta run rẩy cầm lấy bút.

“Trình Viễn.”

Tôi gọi anh ta lại.

“Còn một chuyện nữa.”

Anh ta ngẩng đầu lên.

Tôi lấy từ túi ra một chiếc thẻ ngân hàng.

“Đây là bốn trăm ngàn mà anh nợ tôi năm năm trước.”

“Tính cả lãi, năm trăm hai mươi ngàn.”

“Trong ba ngày, chuyển khoản vào thẻ này cho tôi.”

“Nếu không, tôi sẽ công khai tờ giấy nợ mà anh từng viết.”

“Trên đó ghi rõ là ‘mượn’, chứ không phải ‘cho’.”

Mặt Trình Viễn vặn vẹo đến méo mó.

“Cô…”

Anh ta chỉ vào tôi, toàn thân run rẩy.

“Đồ đàn bà độc ác…”

“Cô tính kế từng bước… cô đã lên kế hoạch hết rồi…”

“Trình Viễn.”

Tôi ngắt lời anh ta.

“Anh sai rồi.”

“Tôi không hề tính toán từng bước.”

“Ba tháng trước, trước khi phát hiện anh ngoại tình, tôi còn đang nghĩ, liệu có nên sống như thế này cả đời không.”

“Dù sao tôi cũng đã rời khỏi nơi làm việc năm năm rồi, không biết có thể quay lại được không.”

“Chính anh đã cho tôi dũng khí.”

Tôi khẽ cười.

“Vậy nên, tôi còn phải cảm ơn anh.”

“Cảm ơn anh đã cho tôi thấy, có những người không đáng để hi sinh.”

“Cảm ơn anh đã giúp tôi hiểu, dựa vào người khác chẳng bằng dựa vào chính mình.”

“Và điều quan trọng nhất—”

Tôi ghé sát tai anh ta, khẽ nói—

“Cảm ơn anh đã cho tôi biết, tôi thật sự rất giỏi.”

11

Trình Viễn ký vào đơn.

Tay anh ta run rẩy, chữ ký xiêu vẹo như giun bò.

Ký xong, anh ta ném cây bút xuống đất, quay người bỏ đi.

Đi tới cửa, anh ta bỗng dừng lại.

“Tiểu Vũ.”

Giọng anh ta khàn khàn.

“Em sẽ hối hận.”

“Rời xa anh, em sẽ không hạnh phúc đâu.”

Tôi tựa vào khung cửa, nhìn bóng lưng anh ta.

“Trình Viễn, anh biết hạnh phúc là gì không?”

Anh ta không quay đầu.

“Hạnh phúc là—”

Tôi nói.

“Không phải hầu hạ anh nữa.”

Bóng lưng anh ta cứng đờ trong một giây.

Sau đó, không quay đầu lại, rời đi.

Cánh cửa khép lại.

Căn phòng yên tĩnh trở lại.

Chu Mẫn nhìn tôi, khẽ thở dài.

“Tiểu Vũ, năm năm nay, em thiệt thòi quá rồi.”

Tôi mỉm cười.

“Qua rồi.”

“Sau này, tôi sẽ sống cho chính mình.”

Chu Mẫn gật đầu.

“Hẹn gặp em thứ Hai tuần sau.”

“Vị trí của em, chị vẫn để dành.”

Tiễn Chu Mẫn ra về, tôi đứng một mình bên cửa sổ.

Trời đã tối hẳn.

Đèn đuốc thành phố dưới chân lập lòe, như một biển sao nhân tạo.

Điện thoại reo lên.

Là tin nhắn của Tô Đình.

“Cưng ơi! Nghe nói Trình Viễn ký đơn rồi?!”

“Quá đỉnh luôn!!!”

“Phải mời cưng đi ăn mừng!!!”

Tôi gửi lại một icon mặt cười.

Sau đó, tôi mở album ảnh, lật đến tấm hình cách đây năm năm.

Trong ảnh, tôi mặc vest công sở, đứng trước cửa công ty, cười rạng rỡ.

Đó là ngày tôi được thăng chức Giám đốc sản phẩm.

Hai mươi bảy tuổi, tràn đầy tự tin.

Tôi từng nghĩ đó là điểm khởi đầu của cuộc đời mình.

Không ngờ ngay sau đó lại gặp Trình Viễn.

Lúc ấy anh ta chỉ là một nhân viên văn phòng nhỏ, lương tháng tám ngàn.

Anh ta theo đuổi tôi suốt ba tháng, nói rằng sẽ cho tôi hạnh phúc.

Tôi tin.

Tôi tưởng tình yêu có thể vượt qua tất cả.

Tôi tưởng chỉ cần mình cố gắng, sẽ được đền đáp.

Tôi đã sai.

Năm năm.

Tôi mất năm năm để học được một bài học.

— Con người chỉ có thể dựa vào chính mình.

Tôi đặt tấm ảnh đó làm hình nền điện thoại.

Rồi đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.

Kèm theo là ảnh chụp bản hợp đồng.

Chữ kèm theo rất ngắn gọn—

“Khởi đầu mới.”

Mười phút sau.