Người Thứ Ba Ngồi Bên Cạnh Tôi
CHƯƠNG 4
“Ninh Ninh…”
“Bốp!”
Một cái tát giáng mạnh lên mặt anh.
Đầu anh lệch sang một bên.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.
“Nếu tôi không lén đi tìm anh, có phải anh định giấu tôi cả đời không?”
“Anh…”
“Phó Diễn Hòa, nhìn tôi ngu ngốc theo anh chịu khổ, anh vui lắm đúng không?”
“Không phải…”
Phó Diễn Hòa lắc đầu.
Tôi quay người thu dọn hành lý.
“Ninh Ninh, em đi đâu!”
“Sao nào, anh có người bên ngoài, tôi còn phải tiếp tục sống với anh à?”
“Không được!”
Anh siết chặt tay tôi đang gấp quần áo:
“Anh có thể giải thích, em đừng đi, anh xin em…”
“Bốp!”
Tôi giật tay ra, tát mạnh thêm một cái vào bên kia mặt anh:
“Anh hại chết mẹ tôi! Anh lấy tư cách gì bắt tôi tiếp tục sống với anh?”
Nắm tay Phó Diễn Hòa run lên.
Tôi tiếp tục thu dọn đồ.
“Bịch” một tiếng.
Anh quỳ xuống:
“Là anh khốn nạn, nhưng…”
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn tôi:
“Anh thật sự rất sợ.”
Tôi nhíu mày.
“Ninh Ninh, anh sợ em rời bỏ anh.
“Lúc đó, anh đã phạm sai lầm ở bên ngoài.
“Anh biết giấy không thể gói được lửa, sớm muộn gì em cũng sẽ phát hiện.
“Nếu… nếu dì mất rồi, em chỉ còn mình anh, đến lúc em phát hiện ra, em cũng…
“Em cũng không thể rời xa anh nữa…
“Anh vẫn còn có thể bù đắp…”
Nắm tay tôi run dữ dội:
“Phó Diễn Hòa, anh đang nói cái gì vậy!”
“Anh không lừa em, Ninh Ninh.”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt thành khẩn:
“Dì đã bệnh nặng đến mức không cứu nổi rồi, cho dù có năm mươi vạn giữ được mạng, sau này dì cũng chỉ có thể sống trong đau đớn, không còn tôn nghiêm.
“Có lẽ chết đi mới là sự giải thoát tốt nhất cho dì, trước đây dì cũng từng nói như vậy, anh…”
“Bốp!”
Lại là một cái tát thật mạnh.
Tôi khóc, vừa khóc vừa đánh lên mặt anh:
“Đó là mẹ tôi! Anh lấy quyền gì phán xét sống chết của bà! Nếu là mẹ của Lục Thư Nhã bị bệnh thì sao! Anh cũng sẽ trơ mắt nhìn bà ấy chết sao!”
Gương mặt Phó Diễn Hòa tràn đầy đau đớn.
“Cút đi.”
Tôi nghiến chặt răng.
Anh vẫn quỳ ở đó:
“Không thể.”
Tôi đẩy anh ra định rời đi.
Anh ôm chặt lấy tôi:
“Ninh Ninh, em đi rồi, anh sẽ nhảy từ đây xuống ngay.”
“Được thôi.”
Tôi đỏ hoe mắt:
“Vậy anh đi chết đi.”
Phó Diễn Hòa nhìn tôi.
Đứng dậy.
Thật sự quay người mở cửa sổ.
“Đủ rồi!”
Tôi quát lên.
Nửa người anh đã thò ra ngoài khựng lại.
Anh quay đầu, gần như van xin nhìn tôi:
“Ninh Ninh…”
“Hóa ra anh không muốn tôi đi đến vậy.”
“Tất nhiên, em đi rồi, anh cũng không cần sống nữa.”
“Được.”
Tôi gật đầu.
Quay người, nhanh chóng viết một tờ giấy đưa cho anh:
“Nếu anh thật sự không muốn, thì ký cái này đi.”
Thỏa thuận vợ chồng.