Đọc truyện online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Thay Tỷ Gả Đông Cung

CHƯƠNG 5

30/01/2026 15:18

“Ngươi kết thân với Mẫn Mẫn, là cố ý, hay vô tâm?”

Lưng ta ướt mồ hôi lạnh — cảm giác này thật giống như khi đời trước Tạ Oanh bắt ta đi tuẫn táng.

Vừa ghen tỵ, vừa khát khao, lại run rẩy vì phấn khích.

Nhưng ta vẫn không ngẩng đầu lên:

“Điện hạ đã hỏi rồi, người nói chỉ hỏi một câu. Người hỏi ta muốn gì.”

Tiếng sột soạt phía trên ngừng lại, lúc này Thái tử mới lần đầu nhìn ta.

Ta biết mình đã cược đúng. Trong mắt Thái tử, Thái tử phi là một vị trí.

Người ngồi vào vị trí ấy — phải có gia thế, phải đoan trang thông minh biết thời thế, phải khoan dung hiền hậu tiết kiệm nhún nhường, phải có thể bao dung người chàng yêu.

Phải dám giao đấu với kẻ trên.

Người đàn ông này muốn có tất cả.

Chàng thích cảm giác nắm giữ mọi thứ trong tay, vì vậy chàng không hỏi ta tin tức từ đâu mà có, cũng chẳng bận tâm lòng ta tính toán bao nhiêu — chàng chỉ cần biết, chàng tự tin có thể hoàn toàn khống chế được ta.

“Về đi, bổn cung sẽ đích thân tấu xin phụ hoàng cưới ngươi. Nghe nói phủ đã chính danh cho mẫu thân ngươi rồi, tiết kiệm việc cho ta, rất tốt.”

Trên đường rời cung, ta cứ ngẩng đầu nhìn trời bên ngoài.

Cao đến vậy, xa đến vậy.

Chẳng mấy chốc, đó sẽ là bầu trời của ta.

11

Yến tiệc Quỳnh Lâm, Thái tử phong thái hiên ngang, cùng đám tân tiến sĩ đàm luận thế cục thiên hạ.

Trạng nguyên nâng chén làm phú, ngợi ca công đức văn trị võ lược của thiên tử.

Hoàng đế rất vui, lập tức chấp thuận hôn sự giữa Thái tử và thứ nữ nhà họ Tạ.

Ai nấy đều vui mừng — trừ Tạ Oanh.

Nàng đoán chắc ta đã trọng sinh, liền mua chuộc hạ nhân, hạ độc cực mạnh.

Còn ta thì bưng bát canh ngân nhĩ, bước vào viện của nàng.

Từ nhỏ ta đã rất thích viện của Tạ Oanh.

Mỗi cành cây ngọn cỏ đều được bài trí kỹ lưỡng, chẳng sang quý nhưng vừa vặn hợp với sở thích nàng.

Không một hòn đá nào làm nàng khó chịu.

So với nó, phòng ta chỗ nào cũng cố gắng giữ thể diện trong cảnh nghèo túng.

Chỉ bước vào thôi đã khiến ta toàn thân khó chịu.

Tạ Oanh thản nhiên nhìn ta, ánh mắt giống hệt như kiếp trước.

“Ta rất tò mò, vì sao đến lúc sắp chết ngươi mới nghĩ đến việc giết ta, bắt ta tuẫn táng theo?”

Ta không giả bộ nữa, cũng chẳng vòng vo nữa.

Những dòng đạn mạc im ắng bấy lâu lại điên cuồng xuất hiện, phần lớn là mắng ta, hoặc bảo cốt truyện lệch lạc, đòi bỏ truyện.

Chỉ có lác đác vài câu, thật hợp với tâm tư ta:

“Không ai thấy Đào Đào sống chân thực hơn sao? Trong chế độ phong kiến ấy, cầu tình yêu chẳng phải quá hoang đường sao?”

“Công bằng mà nói, kiếp trước Đào muội quá thảm rồi. Nữ chính ít nhất còn có người yêu, Đào muội mới thực sự là rau dại mọc trong bùn đất.”

“Tôi thích nữ phụ này! Thích quyền lực thì sao chứ?!”

Ta mải nhìn mấy câu ấy, khiến Tạ Oanh – kẻ luôn ở thế thượng phong – nổi giận.

“Ta từng nói rồi, ngươi tưởng ngươi diễn tốt lắm sao? Ta chỉ liếc mắt là biết rõ trong lòng ngươi chứa cái gì.”

“Ta còn sống là còn có thể đè đầu ngươi, nếu ta chết rồi, ai biết ngươi sẽ làm ra chuyện tàn độc gì.”

“Cho nên Tạ Đào, ngươi phải chết. Lần này cũng vậy, ta sẽ không để ngươi trèo lên cao làm càn.”

Muốn cười quá.

Ta ôm bụng phá lên cười lớn, cười đến rung cả vai.

“Tạ Oanh, đôi khi ta thật sự rất ghen tỵ với ngươi, thứ kiêu ngạo ngấm vào máu ấy, ta sinh ra đã không có.”

“Nói trắng ra là, ngươi quá coi trọng bản thân rồi.”

Không muốn nói thêm nữa — Tạ Oanh vĩnh viễn không hiểu, những gì nàng từng xem là cỏ rác, là thứ bao người cầu mà không được.

Làm Hoàng hậu, nàng có thể vì quốc, vì dân, vì gia tộc, vì chính mình, vì bằng hữu — nhưng nàng chỉ muốn vì tình yêu.

Đến hoàng tử con nối dõi cũng không giữ được mấy người.

Vô dụng.

Ta hất bát canh ngân nhĩ xuống đất, xoay người bỏ đi.

Ai là Thái tử phi, thì người ấy mới là kẻ có tư cách ngẩng cao đầu trong dòng họ này.

12

Tôn ti có thứ tự, đáng lẽ Tạ Oanh phải xuất giá trước ta.

Thế nhưng bởi ta gả cho Thái tử, nên lại vượt trước nàng một bước.

Áo cưới, sính lễ, nghi trượng… thứ nào cũng hơn nàng vài phần.

Ta vẫn nhớ kiếp trước, khi thành hôn, trong tộc chỉ phái một vị thẩm phụ đến lo liệu, người đó vì tâng bốc Tạ Oanh nên thường mượn cớ gièm pha ta mấy câu chói tai.

Lần này, ta có bà vú trong cung đến trợ giúp, liền đích danh cùng Tạ Vân Hải xin thẩm phụ ấy đi giúp Tạ Oanh.

Tạ Vân Hải gật đầu liên tục, khen ta hiểu chuyện, biết suy nghĩ cho đại cục.

“Nếu Oanh Nhi mà được nửa phần thấu hiểu như Đào Đào thì tốt rồi.”

Ta mỉm cười đáp:

“Con và tỷ tỷ đều xuất giá, trong phủ sẽ thêm phần quạnh quẽ. Phụ thân đang tuổi tráng kiện, nên thêm một đệ đệ để nối dõi thì mới phải.”

Như vậy, ta mới có thể yên tâm… đưa phụ thân đi gặp tổ tiên.

Ngày thành hôn, toàn phủ chỉnh tề đưa tiễn.

Ta nhìn thấy Tạ Oanh trong đám người, sắc mặt cứng đờ quỳ xuống dập đầu:

“Thái tử phi điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”