Đọc truyện online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Tôi Nghỉ Việc Ngay Trên Sân Khấu Tất Niên

CHƯƠNG 8

30/01/2026 16:03

“Thứ nhất, lập tức đăng tuyên bố công khai trên mạng, thừa nhận chính anh bịa đặt tin đồn, photoshop ảnh để hãm hại tôi, thừa nhận Hoa Viễn xúi giục anh đánh cắp tài liệu công ty.”

“Thứ hai, để Hoa Viễn ra thông cáo, thừa nhận cạnh tranh không lành mạnh và khôi phục danh dự cho tôi.”

“Thứ ba, anh tự mình đến nhà xưởng bỏ hoang ngoài ngoại ô, đổi lấy con bé.”

“Tôi cho anh hai tiếng.

Báo cảnh sát hay giở trò gì, tôi đảm bảo anh vĩnh viễn không gặp lại nó.”

Video dừng lại đột ngột.

10

Nỗi sợ hãi lập tức siết chặt tim tôi.

Bà ta dám!

Dám động tới con gái tôi!

Tôi dùng điện thoại công việc gọi thẳng cho cảnh sát, trình bày ngắn gọn vụ bắt cóc tống tiền, cung cấp toàn bộ thông tin của Tổng giám đốc Thẩm, vị trí nhà kho bỏ hoang, biển số xe của bà ta, cùng đoạn video vừa nhận được.

Đồng thời, tôi liên hệ với luật sư và báo cho bộ phận an ninh của Hoa Viễn.

Tôi gửi lại email cho bà ta, chỉ một câu:

“Hãy để tôi liên tục xác nhận con tôi đang an toàn, điều kiện có thể thương lượng.”

Tôi tuyệt đối không được tỏ ra sụp đổ hoàn toàn hay lập tức chấp nhận.

Làm vậy sẽ khiến bà ta sinh nghi.

Tôi phải khiến bà ta cảm thấy tôi đang giằng co, do dự, nhưng vẫn nghĩ rằng tình thế nằm trong tay mình.

Tôi chưa bao giờ có ý định thực sự đi một mình đổi con gái.

Đó là lựa chọn ngu xuẩn nhất.

Nhưng theo kế hoạch bố trí chặt chẽ của cảnh sát, tôi cần xuất hiện gần khu nhà kho như một mồi nhử.

Cảnh sát đã dùng biện pháp kỹ thuật khoanh vùng khu vực, điều động cảnh sát chìm và đặc nhiệm bao vây.

Nhiệm vụ của tôi là thông qua đối thoại xác định chính xác vị trí con gái, đồng thời đánh lạc hướng Tổng giám đốc Thẩm.

Thời hạn hai tiếng sắp hết, tôi lái xe tới khu vực ngoài rìa nhà kho.

Điện thoại rung lên — là Tổng giám đốc Thẩm gọi bằng số mạng.

“Đã đăng tuyên bố chưa?

Thông cáo của Hoa Viễn đâu?”

Giọng bà ta khàn đặc nhưng đầy kích động.

“Đang soạn thảo, phía Hoa Viễn cần làm thủ tục nội bộ.”

Giọng tôi khản đi, pha lẫn mệt mỏi và nhượng bộ.

“Cho tôi nghe giọng con gái tôi lần nữa.

Tôi phải chắc chắn con bé an toàn, nếu không thì khỏi bàn.”

Camera lại hướng về phía con gái tôi.

Con bé nức nở gọi nhỏ:

“Bố ơi…”

“Anh vào một mình!

Đừng giở trò!”

Bà ta gào lên.

“Được, tôi vào, nhưng bà phải đưa con bé ra gần cửa.

Tôi thấy nó an toàn rồi mới vào đổi.”

Tôi vừa nói vừa làm theo chỉ dẫn của cảnh sát, chậm rãi tiến về phía cửa kho.

Tôi đến gần cửa, thấy con gái đang bị Tổng giám đốc Thẩm kéo đứng cách đó không xa.

“Hành động!”

Chỉ huy cảnh sát ra lệnh dứt khoát.

Cảnh sát ập vào.

Tôi chẳng kịp nghĩ gì, lao về phía trước trong hoảng loạn, bị một nữ cảnh sát giữ chặt lại.

Chỉ mấy chục giây sau, tất cả đã được khống chế.

Con gái tôi được một nữ cảnh sát mặc thường phục bế ra.

Ngoài việc hoảng sợ khóc lóc, con bé hoàn toàn không bị thương.

Nhìn thấy tôi, con bé dang tay khóc lớn:

“Bố ơi!”

Tôi lao tới ôm chặt con, toàn thân run rẩy, nước mắt tuôn trào.

Ngay sau đó, Tổng giám đốc Thẩm bị hai cảnh sát áp giải ra ngoài.

Mặt bà ta trầy xước, tóc tai rối bù, ánh mắt thất thần, miệng lẩm bẩm điên loạn:

“Không phải tôi… là họ hại tôi… tất cả là âm mưu…”

Bà ta biết mình đã xong rồi.

Không chỉ là thân bại danh liệt.

Không chỉ là trắng tay.

Bà ta đã chạm vào pháp luật.

Thứ chờ đợi bà ta phía trước là những năm tháng dài sau song sắt.

Bản án nhanh chóng được tuyên.

Tổng giám đốc Thẩm bị kết tội nhiều hành vi, lĩnh án rất nặng.

Chồng bà ta hoàn tất ly hôn.

Còn tôi, tại Hoa Viễn, sự nghiệp thăng tiến thuận buồm xuôi gió, nhanh chóng được tăng chức tăng lương.

Cuộc sống của tôi trở lại bình yên.

Và tương lai, chắc chắn sẽ còn tốt đẹp hơn nữa.

(Hoàn)