Ba Triệu Thử Lòng Người
CHƯƠNG 2
Nhìn gương mặt người đàn ông tôi đã yêu năm năm, lần đầu tiên tôi thấy xa lạ, thấy xấu xí đến vậy.
Tôi hít sâu một hơi, rút điện thoại gọi cho mẹ.
“Mẹ, dẫn theo người bạn luật sư của mẹ, tới nhà mới của con. Địa chỉ con gửi ngay.”
“Sao vậy con gái?”
“Kẻ thù tới cửa rồi.”
03
Tôi là người tới căn nhà mới trước.
Nhà đã được hoàn thiện nội thất cơ bản, tôi mới mua vài món đồ thiết yếu, còn chưa kịp trang trí.
Cả không gian trông khá trống trải, lạnh lẽo.
Tôi vừa mở cửa bằng vân tay thì Phương Thành đã theo vào ngay sau.
Trên tay anh ta xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ — toàn là hành lý của bố mẹ anh ta.
Anh ta đặt đồ ở cửa ra vào, xoa tay, nhìn tôi với vẻ nịnh nọt.
“Vi Vi, em xem này, ở đây rộng rãi thật. Sau này chúng ta ở phòng ngủ chính, phòng phụ để cho bố mẹ anh, phòng làm việc tạm để trống, đợi có con rồi sửa thành phòng trẻ em.”
Anh ta như thể chủ nhà, bắt đầu quy hoạch căn hộ của tôi.
Tôi không thèm để ý, đi ra giữa phòng khách, nhìn quanh một vòng.
Tất cả ở đây đều đúng kiểu tôi thích.
Tôi sẽ không để ai phá hỏng nó.
Chuông cửa vang lên.
Mắt Phương Thành sáng rỡ, vội vàng chạy ra mở cửa.
“Bố, mẹ, hai người tới rồi!”
Ngoài cửa là một cặp vợ chồng trung niên.
Người đàn ông cao gầy, đeo kính, trông khá nhã nhặn.
Người phụ nữ hơi mập, uốn tóc xoăn, trên mặt treo nụ cười nhưng ánh cười không chạm tới mắt.
Đó chính là bố mẹ Phương Thành.
Họ bước vào, ánh mắt quét khắp căn nhà như radar.
“Ôi trời ơi, căn nhà này đẹp thật! Rộng quá!” mẹ Phương Thành cảm thán khoa trương, vừa thay giày vừa đi vào trong.
Bà tiến tới trước mặt tôi, một tay nắm chặt lấy tay tôi, nhiệt tình đến mức tôi nổi da gà.
“Vi Vi à, vất vả cho con rồi. Chuyện lớn như vậy mà con tự lo được hết. Thằng Phương Thành nhà dì cưới được con đúng là phúc tám đời.”
Vừa nói, tay kia bà còn vỗ mạnh lên mu bàn tay tôi mấy cái.
Bố Phương Thành thì trầm hơn, chỉ gật đầu đẩy gọng kính:
“Không tệ.”
Rồi ông ta tự đi dạo khắp nhà, như đang kiểm tra lãnh địa của mình.
“Dì, chú.” Tôi rút tay về, lễ phép nhưng xa cách.
“Ôi còn gọi dì chú gì nữa, phải đổi miệng gọi bố mẹ rồi!” mẹ Phương Thành cười hề hề.
Tôi không đáp.
Bà cũng chẳng ngại, kéo tôi ra sofa ngồi.
“Ngồi xuống nói chuyện nào. Vi Vi à, lần này dì tới chủ yếu là bàn chuyện cưới xin của hai đứa. Nhà mới cũng mua rồi, dì thấy hôn sự phải nhanh chóng đưa vào lịch trình thôi.”
Phương Thành vội ngồi cạnh mẹ, gật đầu theo:
“Đúng đó Vi Vi, mẹ anh nói đúng.”
Tôi ngồi đối diện, nhìn hai mẹ con họ kẻ tung người hứng.
“Dì à, căn nhà này là tôi mua, hình như không có quan hệ tất yếu gì với chuyện cưới xin.”
Nụ cười trên mặt mẹ Phương Thành cứng lại một chút.
“Vi Vi, con nói vậy sao được. Con với Phương Thành sắp cưới rồi, nhà của con chẳng phải là nhà của cả nhà sao? Người một nhà, phân biệt rạch ròi làm gì?”
“Phải phân.” Tôi nhìn thẳng bà, từng chữ rõ ràng, “Căn nhà này là tài sản cá nhân trước hôn nhân của tôi.”
Không khí lập tức yên lặng.
Bố Phương Thành cũng dừng bước, quay đầu lại nhìn.
Nụ cười trên mặt mẹ Phương Thành hoàn toàn biến mất.
Bà nhìn tôi mấy giây, rồi thở dài, đổi sang vẻ đau lòng xót xa.
“Vi Vi à, dì biết giới trẻ bây giờ suy nghĩ độc lập. Nhưng hôn nhân không phải mua bán, không thể tính toán rõ ràng như vậy. Con làm thế sẽ làm Phương Thành đau lòng, cũng làm bố mẹ như dì đau lòng.”
Bà bắt đầu đánh vào tình cảm.
“Thằng Phương Thành từ nhỏ đã thật thà. Nó nói với dì, sau khi cưới nhất định sẽ đón bố mẹ tới ở cùng để báo hiếu. Nghe vậy dì vừa mừng vừa chua xót. Mừng vì con trai trưởng thành, biết nghĩ cho cha mẹ. Chua xót vì sợ làm phiền hai đứa, sợ con — làm con dâu — sẽ không vui.”
Nói tới đây, mắt bà đã đỏ hoe.
“Bây giờ xem ra lo lắng của dì không thừa. Sổ đỏ này chỉ ghi tên con. Ý con là gì? Ngay từ đầu đã không định cho hai ông bà già này ở chung sao? Là đề phòng Phương Thành à? Vi Vi, con tự hỏi lương tâm xem, năm năm qua Phương Thành đối xử với con thế nào?”
Tôi lặng lẽ nghe bà diễn xong màn kịch.
Đợi bà nói hết, tôi mới lên tiếng.
“Dì à, dì nói nhiều như vậy, rốt cuộc chỉ muốn nói ba chuyện.
Thứ nhất, tôi chỉ ghi tên mình là ích kỷ, là không coi Phương Thành là người nhà.
Thứ hai, căn nhà này, các người đương nhiên phải dọn vào ở.
Thứ ba, để chứng minh tôi yêu Phương Thành, tôi nên thêm tên anh ta vào sổ đỏ. Đúng không?”
Mẹ Phương Thành không ngờ tôi nói thẳng như vậy, nhất thời không đáp lại được.
Phương Thành sốt ruột: “Vi Vi, mẹ anh không có ý đó…”
“Bà ấy chính là có ý đó.” Tôi cắt lời anh ta, ánh mắt nhìn thẳng mẹ Phương Thành.
“Dì à, nói thẳng cho dễ hiểu. Căn nhà này, ba triệu, toàn bộ là tiền mẹ tôi bỏ ra. Nhà họ Phương từ đầu đến cuối không góp một xu. Bây giờ các người muốn tay trắng bắt sói, không bỏ một đồng mà để Phương Thành có nửa quyền sở hữu căn nhà, còn muốn hai người danh chính ngôn thuận dọn vào ở dưỡng già. Tôi nói có đúng không?”
Sắc mặt mẹ Phương Thành lúc xanh lúc trắng.
“Con… con bé này nói năng kiểu gì thế! Tay trắng bắt sói cái gì! Chúng ta là bố mẹ của Phương Thành! Bố mẹ ở nhà cưới của con trai là chuyện đương nhiên!”
“Điều kiện tiên quyết là — đó cũng phải là nhà của anh ta.” Tôi lạnh lùng đáp.
Đúng lúc đó, chuông cửa lại vang lên.
Tôi đứng dậy, đi mở cửa.
Ngoài cửa là mẹ tôi, cùng một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, trông vô cùng sắc sảo, chuyên nghiệp.
Mẹ tôi bước vào, liếc nhìn bầu không khí căng thẳng trong phòng khách, rồi bật cười.
“Ôi chao, đông đủ ghê. Thông gia, mới sáng đã tới nhận nhà rồi à?”
04
Giọng mẹ tôi không lớn, nhưng xuyên thấu mạnh mẽ, như một mũi dùi băng sắc lẹm, trong chớp mắt đâm thủng lớp màng giả tạo và căng thẳng bao trùm phòng khách.
Cơ mặt mẹ Phương Thành giật khẽ một cái, bà ta nhìn mẹ tôi, rồi lại nhìn sang người đàn ông dáng vẻ bình thản đang đứng sau lưng mẹ tôi, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn.
“Thông gia… chị nói vậy là có ý gì? Nhận nhà là sao cơ?” Bà ta cố nặn ra một nụ cười, nhưng còn khó coi hơn khóc, “Bọn tôi chỉ đến xem hai đứa, quan tâm chuyện cưới xin của chúng nó thôi mà.”
“Quan tâm chuyện cưới xin?”
Mẹ tôi cười khẽ, đi tới bên cạnh tôi, nhẹ nhàng vỗ vai tôi một cái. Cái vỗ đó chứa đầy sự trấn an và vững chãi. Bà không ngồi xuống, cứ thế đứng thẳng, từ trên cao nhìn xuống ba người nhà họ Phương.
“Tôi lại nghe ra là quan tâm cái tên trên sổ đỏ thì đúng hơn. Thông gia, mình đều là người lớn rồi, đừng chơi mấy trò trẻ con nữa. Muốn tính chuyện cho con trai, cũng được, nhưng nhắm đến con gái tôi thì e là tính nhầm người rồi đấy.”