NỘI DUNG TRUYỆN
Mẹ tôi cho tôi ba triệu tệ làm của hồi môn. Tôi không do dự lấy một giây, lập tức trả tiền mặt mua luôn một căn hộ mặt bằng rộng.
Căn nhà này tôi đã chọn suốt ba tháng: vị trí đẹp, ánh sáng ngập tràn, lại nằm ngay sát cửa ga tàu điện ngầm – đúng chuẩn ngôi nhà mơ ước của tôi.
Bạn trai tôi biết chuyện, sắc mặt lập tức thay đổi.
Anh ta lao vào phòng, chỉ tay vào sổ đỏ mà gào lên: “Ba triệu đó là tiền tôi định dành dưỡng già cho bố mẹ tôi, sao em lại dám tiêu như vậy?!”
Tôi bật cười.
Cười thành tiếng.
Tôi hỏi lại: “Đây là tiền của anh à?”
Anh ta ấp a ấp úng mãi, cuối cùng lắp bắp: “Chúng ta là người một nhà, tiền của em chẳng phải cũng là của anh sao?”
Tôi lập tức cắt lời: “Thế ba triệu mẹ tôi cho, dựa vào đâu lại biến thành tiền dưỡng già cho bố mẹ anh? Anh mơ đẹp thật đấy.”
Anh ta còn định tranh cãi, tôi đã rút điện thoại ra, gửi ngay ảnh chụp màn hình giao dịch chuyển khoản cho mẹ.
Mẹ tôi trả lời ngay: “Con gái à, mẹ với con có cùng một suy nghĩ – số tiền này là để con tự xây đường cho mình.”
Căn nhà này tôi đã chọn suốt ba tháng: vị trí đẹp, ánh sáng ngập tràn, lại nằm ngay sát cửa ga tàu điện ngầm – đúng chuẩn ngôi nhà mơ ước của tôi.
Bạn trai tôi biết chuyện, sắc mặt lập tức thay đổi.
Anh ta lao vào phòng, chỉ tay vào sổ đỏ mà gào lên: “Ba triệu đó là tiền tôi định dành dưỡng già cho bố mẹ tôi, sao em lại dám tiêu như vậy?!”
Tôi bật cười.
Cười thành tiếng.
Tôi hỏi lại: “Đây là tiền của anh à?”
Anh ta ấp a ấp úng mãi, cuối cùng lắp bắp: “Chúng ta là người một nhà, tiền của em chẳng phải cũng là của anh sao?”
Tôi lập tức cắt lời: “Thế ba triệu mẹ tôi cho, dựa vào đâu lại biến thành tiền dưỡng già cho bố mẹ anh? Anh mơ đẹp thật đấy.”
Anh ta còn định tranh cãi, tôi đã rút điện thoại ra, gửi ngay ảnh chụp màn hình giao dịch chuyển khoản cho mẹ.
Mẹ tôi trả lời ngay: “Con gái à, mẹ với con có cùng một suy nghĩ – số tiền này là để con tự xây đường cho mình.”