Ba Triệu Thử Lòng Người
CHƯƠNG 8
“Em trai anh… em trai anh gặp chuyện rồi!”
“Nó cần một khoản tiền khổng lồ để lấp cái hố to bằng trời!”
“Không có tiền đó, đời nó coi như xong! Cả nhà anh cũng xong!”
Anh ta khóc đến nước mũi nước mắt tèm lem, người run bần bật.
Tôi sững người.
Tôi từng nghĩ đến đủ kiểu — tham lam, ích kỷ, cuồng em trai…
Nhưng chưa từng nghĩ, phía sau còn giấu một “cái hố trời sập” như vậy.
Nhìn dáng vẻ này, không giống diễn.
Nhưng trong lòng tôi không hề có một chút thương hại.
Chỉ thấy lạnh sống lưng.
Nếu tôi không mua nhà sớm, nếu mẹ tôi không cho tôi số tiền này, nếu tôi thật sự ngu ngốc cưới anh ta…
Vậy cái hố trời đó có phải sẽ do tôi lấp?
Gia đình nhỏ của tôi có bị kéo sập, bị nuốt chửng không?
Tôi dồn hết sức bẻ tay anh ta ra, quay người nhìn thẳng anh ta, lạnh lùng nói:
“Phương Thành, hố của em trai anh, lớn cỡ nào cũng là chuyện nhà anh.”
“Anh coi nó là bảo bối, đó là việc của anh.”
“Đừng kéo tôi theo, chôn chung với cả nhà anh.”
Nói xong, tôi không nhìn gương mặt mất hết huyết sắc của anh ta nữa, kéo thùng đồ đã đầy, quay đầu bước khỏi nơi mà tôi từng tưởng sẽ là “nhà” của mình.
08
Trở về căn hộ rộng rãi sáng sủa của chính mình, khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi mới thực sự cảm thấy bản thân được sống lại.
Cái cảm giác ngột ngạt như sắp nghẹt thở ở căn phòng trọ vừa rồi, hoàn toàn bị chặn lại bên ngoài cánh cửa.
Tôi đặt thùng đồ xuống phòng khách, rót cho mình một ly nước, rồi ngồi xuống ghế mây ở ban công rộng lớn, nhìn ra dòng xe cộ tấp nập bên ngoài.
Những tiếng gào thét tuyệt vọng cuối cùng của Phương Thành vẫn còn vang vọng bên tai tôi.
“Tiền cứu mạng.”
“Cái hố trời sập.”
“Em trai anh ta xảy ra chuyện.”
Những mảnh thông tin đó xoay vòng trong đầu tôi, dần ghép thành một bức tranh mơ hồ mà đáng sợ. Khó trách sao cả nhà họ lại phát điên như vậy, bất chấp tất cả, thậm chí xé toạc thể diện, dùng đủ mọi thủ đoạn hèn hạ — chỉ để có được số tiền này.
Thì ra, đây không đơn thuần là lòng tham. Mà là cùng đường mạt lộ, chó cùng rứt giậu.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.
Họ đã tính toán từ đầu. Cái gọi là “tiền dưỡng già”, chỉ là cái cớ nghe cho tử tế hơn. Mục đích thật sự là muốn tôi dùng của hồi môn mẹ tôi cho — để lấp cái hố không đáy của cả nhà họ.
Họ đâu phải muốn tôi làm vợ Phương Thành.
Họ muốn tôi “kết hôn” với cả khoản nợ của gia đình họ.
Tôi thấy may mắn. May vì mẹ tôi đã nhìn xa trông rộng. May vì bản thân tôi đã đủ quyết đoán.
Điện thoại rung lên, kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ.
Là một tin nhắn từ số lạ:
“Chị Thẩm Vi, em là Phương Viễn.”
Phương Viễn, em trai Phương Thành — đứa mà trong miệng anh ta luôn được ca tụng là học giỏi, ngoan ngoãn, được cả nhà gửi gắm kỳ vọng.
Tôi nhíu mày, không trả lời.
Rất nhanh, số đó gọi thẳng tới.
Tôi do dự một chút rồi bấm nghe, đồng thời bật ghi âm.
“Chị Thẩm Vi?” Giọng bên kia còn rất trẻ, nhưng đầy ngạo mạn và thiếu kiên nhẫn.
“Có chuyện gì?” Tôi đáp lạnh nhạt.
“Anh em nói chị chia tay anh ấy rồi, còn chặn cả nhà em?” Cậu ta chất vấn, giọng điệu như thể tôi vừa làm điều gì tội lỗi ghê gớm.
“Đúng vậy.”
“Vì một căn nhà thôi á? Chị nhỏ mọn vừa thôi! Anh em yêu chị như thế, chị đối xử với ảnh như vậy à? Giờ nhà em gặp khó khăn lớn thế này, chị không giúp còn đâm sau lưng?”
Tôi bật cười vì tức.
“Phương Viễn, cậu có nhầm không? Một, tôi chia tay anh cậu vì cả nhà các người âm mưu chiếm đoạt tài sản trước hôn nhân của tôi. Hai, nhà cậu gặp chuyện là việc của nhà cậu, liên quan gì đến tôi? Tôi vì sao phải giúp?”
“Vì chị là bạn gái anh em! Là chị dâu tương lai!” Cậu ta gào lên, “Anh em yêu chị 5 năm, thanh xuân tốt nhất đều cho chị! Giờ nhà em cần tiền, 3 triệu kia chị không lấy ra dùng, chị còn là người nữa không? Lương tâm chị bị chó ăn rồi à?”
Tôi sững sờ vì thứ logic ăn cướp trắng trợn đó.
“Ý cậu là, vì tôi yêu anh cậu 5 năm, nên tôi phải lấy 3 triệu mẹ tôi cho, đem đi lấp cái hố nợ nhà cậu?”
“Chứ còn gì nữa?” Cậu ta phản bác, “Tiền để đấy cũng chỉ nằm đó, giờ có chuyện thì lấy ra dùng chứ sao! Em nói với anh em rồi, gặp loại đàn bà như chị không cần tử tế! Phải ép lấy tiền, không lằng nhằng như vậy thì đâu đến mức bị đá!”
Cái giọng điệu khinh miệt đàn bà và đương nhiên coi đó là quyền lợi khiến tôi buồn nôn.
“Vậy cái ‘hố’ nhà cậu là gì?” Tôi lạnh lùng hỏi, muốn moi ra sự thật.
Cậu ta không để ý hoặc nghĩ chẳng cần giấu giếm gì.
“Còn không phải vì em làm ăn!” Cậu ta bực bội nói, “Em thấy một dự án ngon, bỏ tiền vào, ai ngờ bị lừa! Giờ vốn mất sạch, còn nợ hơn 2 triệu! Người ta ngày nào cũng tới nhà đòi, không trả được là tụi nó đập gãy chân em luôn đấy!”
Làm ăn? Bị lừa? Nợ hơn 2 triệu?