NỘI DUNG TRUYỆN
Ngày gia đình phá sản, tôi đã kéo cha mình xuống khỏi sân thượng.
Quay đầu liền gật đầu đồng ý lời cầu hôn của Phó Khải Ngôn, chỉ có điều sính lễ, tôi muốn hai trăm vạn.
Anh ta im lặng ba giây, khẽ cười rồi nói: “Chốt.”
Nhưng sau khi kết hôn chưa đầy nửa năm, anh ta đã dắt tiểu tam về nhà.
Tôi còn chưa kịp phát tác, đã thấy anh ta ném bản thỏa thuận tiền hôn nhân thẳng vào mặt tôi.
“Đừng không biết thân biết phận, lúc đầu chẳng phải cô đã bán mình cho tôi rồi sao?”
“Cái giá đó, đủ để mua cô cúi đầu khom lưng cả đời rồi chứ?”
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, vậy mà lại không có lấy một lời phản bác.
Cho đến ngày tôi dọa sảy thai, tờ hóa đơn tiền thuốc gom kiểu gì cũng thiếu đúng mười bốn tệ.
Trong điện thoại, giọng anh ta đầy khinh miệt: “Tiền cần đưa trước hôn nhân tôi chẳng phải đã đưa hết rồi sao? Sao, làm đào mỏ quen tay rồi à?”
Quay đầu liền vì đêm đầu tiên của tình mới mà tiêu một ngàn bốn trăm vạn mua một sợi dây chuyền.
Đối mặt với sự thúc giục của y tá, tôi ngậm nước mắt kéo khóe miệng cười: “Thuốc thì khỏi, giúp tôi sắp xếp phẫu thuật phá thai đi.”
Cuộc hôn nhân bị hai trăm vạn mua đứt này, cũng nên đi đến hồi kết rồi.
Quay đầu liền gật đầu đồng ý lời cầu hôn của Phó Khải Ngôn, chỉ có điều sính lễ, tôi muốn hai trăm vạn.
Anh ta im lặng ba giây, khẽ cười rồi nói: “Chốt.”
Nhưng sau khi kết hôn chưa đầy nửa năm, anh ta đã dắt tiểu tam về nhà.
Tôi còn chưa kịp phát tác, đã thấy anh ta ném bản thỏa thuận tiền hôn nhân thẳng vào mặt tôi.
“Đừng không biết thân biết phận, lúc đầu chẳng phải cô đã bán mình cho tôi rồi sao?”
“Cái giá đó, đủ để mua cô cúi đầu khom lưng cả đời rồi chứ?”
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, vậy mà lại không có lấy một lời phản bác.
Cho đến ngày tôi dọa sảy thai, tờ hóa đơn tiền thuốc gom kiểu gì cũng thiếu đúng mười bốn tệ.
Trong điện thoại, giọng anh ta đầy khinh miệt: “Tiền cần đưa trước hôn nhân tôi chẳng phải đã đưa hết rồi sao? Sao, làm đào mỏ quen tay rồi à?”
Quay đầu liền vì đêm đầu tiên của tình mới mà tiêu một ngàn bốn trăm vạn mua một sợi dây chuyền.
Đối mặt với sự thúc giục của y tá, tôi ngậm nước mắt kéo khóe miệng cười: “Thuốc thì khỏi, giúp tôi sắp xếp phẫu thuật phá thai đi.”
Cuộc hôn nhân bị hai trăm vạn mua đứt này, cũng nên đi đến hồi kết rồi.