Giá Niêm Yết Của Người Vợ
CHƯƠNG 6
Nhưng đối với Phó Khải Ngôn bây giờ, không có tin tức chính là tin tốt nhất.
Chỉ còn lại chút hy vọng cuối cùng này níu giữ anh, để anh không làm ra những chuyện điên rồ hơn nữa.
Kể từ khoảnh khắc biết được Tô Thanh Khê vẫn còn cơ hội sống, trong đầu Phó Khải Ngôn chỉ còn lại một ý niệm duy nhất —
Tìm cô ấy.
Bằng mọi giá cũng phải tìm được cô ấy.
Cho dù cô thật sự…
Thì cô cũng là vợ của Phó Khải Ngôn anh.
Tro cốt cũng phải đưa vào mộ tổ nhà họ Phó, sau này anh chết rồi, cũng phải được chôn cùng một chỗ.
Từ ngày hôm đó trở đi, Phó Khải Ngôn gần như không ăn không ngủ, luôn dõi theo tiến độ cứu hộ.
Thậm chí còn mấy lần đích thân lên núi.
Nhưng mỗi lần đi, hy vọng trong lòng anh lại vơi đi một phần.
Mùa đông ở Nam Sơn, nhìn ra xa chỉ thấy một màu trắng mênh mông.
Chỉ có những cành cây trơ trụi và đá tảng lạnh buốt.
Anh rất rõ — trong môi trường như vậy, khả năng một người sống sót là quá nhỏ.
Huống hồ Tô Thanh Khê vừa mới làm phẫu thuật, cơ thể còn chưa hồi phục.
Một chuyên viên cứu hộ dẫn Phó Khải Ngôn đến chỗ Tô Thanh Khê từng rơi xuống, chỉ vào vũng máu đã đông cứng trên mặt đất: “Lúc đó, chắc cô Tô ngã xuống đúng vào đây, nhờ có đá và cành cây đỡ lại, nên mới tạm thời giữ được tính mạng.”
Anh ta lấy ra một túi giấy màu nâu.
Bên trong có ba món đồ.
Một sợi dây chuyền, một chiếc điện thoại, và một chiếc nhẫn.
Phó Khải Ngôn nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đó.
Nước mắt bất chợt mờ cả đôi mắt.
Chiếc nhẫn kim cương đó, anh quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn — là chiếc mà năm xưa anh đặc biệt đặt làm để cầu hôn Tô Thanh Khê.
Tô Thanh Khê luôn đeo nó bên mình.
Trước đây, anh còn cho rằng cô vì ham tiền, biết giá trị của chiếc nhẫn nên mới trân quý đến thế.
Nhưng sau này anh mới biết — ngay cả khi cô rơi vào bước đường cùng, đến tiền mua thuốc cũng không có,
Cô cũng chưa từng đem chiếc nhẫn đó đi cầm.
Vậy mà bây giờ, cô lại để nó lại hiện trường.
Phó Khải Ngôn gần như ngã quỵ, may mà có người kịp thời đỡ lấy.
“Phó tổng, cẩn thận! Phía dưới chính là vực thẳm đấy!”
Cũng chính vì vậy mà mọi người luôn cho rằng khả năng Tô Thanh Khê còn sống là rất nhỏ.
Thế nhưng Phó Khải Ngôn lại nhất quyết không chịu từ bỏ, còn bỏ ra một khoản tiền lớn để họ tiếp tục tìm kiếm.
Không tìm thấy người thì không được dừng.
Phó Khải Ngôn quay trở về nhà họ Phó, đã là nửa tháng sau.
Suốt khoảng thời gian đó, anh luôn ở lại công ty, trợ lý khuyên anh nên về nhà nghỉ ngơi, đợi có tin rồi quay lại cũng chưa muộn.
Nhưng chỉ có Phó Khải Ngôn biết, anh không dám về nhà.
Bởi vì nơi đó, đâu đâu cũng có dấu vết của Tô Thanh Khê.
Mỗi lần nhìn thấy, tim anh lại nhói thêm một phần.
Cũng đến giờ anh mới chợt nhận ra — quần áo của Tô Thanh Khê đều là mẫu từ mấy năm trước.
Khác hẳn với bàn trang điểm của Tôn Yên Yên bày đầy mỹ phẩm cao cấp, đồ của Tô Thanh Khê chỉ là vài lọ kem dưỡng giản dị.
Nhìn qua là biết, đều là những loại rẻ nhất trong siêu thị.
Một người như vậy, sao có thể thật sự là vì tiền chứ?
Ngày đó, Tô Thanh Khê từng nói gì?
Nói là vì gia đình phá sản, nên mới mượn anh hai trăm vạn.
Đột nhiên, Phó Khải Ngôn như nắm được một thông tin quan trọng.
Không kịp thay đồ, anh lập tức lao đến nhà họ Tô.
Ngôi nhà cũ của nhà họ Tô trước kia đã bị đem thế chấp, anh phải tốn không ít công sức mới tìm được nơi ở hiện tại của cha mẹ Tô Thanh Khê.
Là một khu tập thể cũ kỹ.
Cũng là kiểu nơi mà Phó Khải Ngôn trước giờ chưa từng nghĩ sẽ đặt chân đến.
Lúc đầu, cha mẹ Tô Thanh Khê trông thấy anh thì sững sờ.
Thời gian anh và Tô Thanh Khê còn yêu nhau, hai bác đã từng gặp anh vài lần, ấn tượng rất tốt.
Nhưng sau khi kết hôn, lại chưa từng gặp lại.
Họ từng nhiều lần bảo với Tô Thanh Khê là muốn mời Phó Khải Ngôn đến nhà ăn bữa cơm, tiện thể cảm ơn anh đã giúp đỡ kịp lúc.
Nhưng Tô Thanh Khê lần nào cũng nói: Phó Khải Ngôn bận công việc, không có thời gian ghé qua.
Người mẹ hiểu con gái nhất, mẹ Tô đôi khi cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng Tô Thanh Khê chỉ báo tin vui chứ không kể nỗi buồn.
Mẹ Tô cũng chỉ có thể âm thầm lo lắng.
Cho nên lần này thấy Phó Khải Ngôn đột ngột đến, cả hai vợ chồng đều hết sức bất ngờ.
Thậm chí còn có chút… bối rối.
“Tiểu Phó, sao tự nhiên lại đến vậy?”
Trán Phó Khải Ngôn đã lấm tấm mồ hôi.
“Khê Khê có về nhà không ạ?”
Anh quá vội vàng, khiến mẹ Tô vốn đang thấp thỏm trong lòng cũng bất giác cảm thấy căng thẳng tột độ.